Tản Mạn Một Ngày Mưa

Kể từ post cuối cùng, đã hai tháng rồi mẹ không vào chăm chút cho góc nhỏ của gia đình. Đành lờ đi những bận rộn mệt mỏi trong những ngày hè oi bức mà đổ lỗi cho wordpress.com bị chặn. Ngày loay hoay tìm được cách vào được thì lại rơi đúng vào một ngày HN mưa rầm rề, âm u. Cái mát lạnh khác thường giữa những ngày hè lại không tạo cảm giác khoan khoái. Ngược lại, tạo cớ cho người ta trầm lại, chậm lại, hồi tưởng lại …

Trong tâm trạng đó, mẹ lôi ra một file đã “cất giấu” lâu ngày. Bố đã đọc một lần rồi tủm tỉm cười, nghi nghi ngờ ngờ mẹ “lôi” chuyện nhà ra viết. Mẹ thì tủm tỉm “cãi”, “Mình làm gì có khiếu sáng tác đó. Chuyện cũ quên hết rồi còn đâu”. Mặc ai tin ai ngờ, mẹ cứ copy câu chuyện đó ra đây. Sau này con và em đọc lại, biết đâu lại nhận ra đâu đó trong câu chuyện thấp thoáng một chốn quen, một ai đó quen, một kỉ niệm nho nhỏ quen quen mà có lần bố mẹ đã kể cho các con nghe …

Thật trùng lặp, một dấu ấn sâu nặng trong câu chuyện cũng rơi vào một ngày 31 tháng 7.

Cảm ơn một topic mang tên Doanh trại vợ Bộ Đội trên một cộng đồng mạng. Nhờ đó mà mẹ “sưu tập” được câu chuyện này.

…………………………………………………………………………………………………………………………………………

Thấy mọi người trong nhà Bộ Đội kể lại chuyện xưa, nó đọc mà thấy xao xuyến trong lòng, kỉ niệm ào về trong chốc lát, bồi hồi muốn viết viết viết … Nhưng cái cảm giác ấy chỉ đến trong giây lát thôi. Thực tế cuộc sống ngay trước mắt với lo toan, trách nhiệm từng giờ từng phút lại cuốn phăng cái ước muốn đó đi … Nhưng lòng tự nhủ lòng, cũng nên hâm nóng lại tình cảm tưởng như đã nguội đó đi …

Nên bắt đầu từ đâu???

Từ ngày nó là cô học trò lớp 9, hồn nhiên, nhí nhảnh … Trường nó kết nghĩa với một tiểu đoàn BĐ. Chúng nó hùa nhau gọi các đồng chí học viên tre trẻ của đơn vị kết nghĩa là … chú. “Chú”, “các chú” ríu ra ríu rít … mặc dù các “chú” chỉ hơn chúng nó 4-6 tuổi (nhưng nhìn chững chạc ra dáng lắm). Bắt đầu là hội trại, sau đó là những đêm giao lưu văn nghệ.

Đêm giao lưu văn nghệ đầu tiên …

Tiết mục kịch ngắn hài, nó vào vai cô Thu Tí đi dự thi hoa hậu xóm cây mít, ăn mặc lòe loẹt … Tiếng người bạn diễn cùng ‘Trên thế giới nước nào nóng nhất nước nào lạnh nhất? Tiếng nó ẽo ợt lanh lảnh ‘Dạ thưa chị, trên thế giới nước sôi là nóng nhất còn nước đá là lạnh nhất ạ’ … Sau nhiều câu hỏi – trả lời ngớ ngẩn buồn cười tương tự, cuối cùng cô Thu Tí không được giải, cô khóc hu hu và lấy khăn ra chấm nước mắt. Chiếc khăn đã được thấm nước ướt đẫm trước nên màn diễn kết thúc trong tiếng cười và tiếng vỗ tay rào rào khi cô vắt chiếc khăn toẹt 1 cái ra 1 đống nước …

Lúc đó, anh ở đâu???

Về sau anh bảo nó rằng anh là một trong những khán giả “quá khích” bên dưới cười khản cổ cổ vũ cô Thu Tí. Đồng thời nó biết cũng là 1 trong những hạt nhân tiêu biểu trên sân khấu của tiểu đoàn. Nhưng lúc đó còn chưa hút được nó … Với lại, các chú ai cũng cao cao, đen đen, mặc quân phục, đội mũ, nhìn chú nào cũng như chú nào. Anh lẫn vào đám đông ấy …

Lần giao lưu văn nghệ thứ 2 (lúc này nó đã là cô học trò lớp 10), bác tiểu đoàn trưởng mời nó hát song ca với 1 anh trong đại đội của anh, bài hát do bác sáng tác. Đi dự thi giữa các tiểu đoàn hẳn hoi nhé. Lần nào chương trình của tiểu đoàn của anh cũng đạt giải nhất nên nó lo lắm … Tuần nào cũng phải vào tập 2, 3 buổi. Những buổi tập này, cả 1 thế giới lạ lẫm hiện ra trước mắt nó và các bạn của nó, những đứa chưa bao giờ được biết thế nào là kí túc xá học viên quân đội: những chiếc giường với những chiếc chăn được gấp gọn ghẽ, vuông thành sắc cạnh, cơm canh ăn để vào chậu nhôm, giường tầng …

Và rồi trong 1 lần nghỉ giải lao giữa các lần tập ….

Nó mon men đi dọc hành lanh, đến một căn phòng khép hờ cửa, thấy tiếng ghi ta bập bùng … Nó ngó vào thấy 1 người lính trẻ có khuôn mặt cương nghị đang đánh đàn và hát. Anh hát như chỉ cho mình anh, rất say mê và tâm trạng, đôi mắt nhắm lại … Nó cứ nhìn và nghe chăm chắm … Lúc anh mở đôi mắt, hơi cúi xuống vuốt dây đàn, nó nhận ra đó là 1 đôi mắt quyến rũ, hiền và đẹp, đôi môi đỏ mím lại biểu lộ là 1 người trầm tính và thầm kín. Tim nó khẽ đập rộn … Não nó nhanh chóng ghi nhớ khuôn mặt của anh … Nó lại rón rén bước đi, sợ người khác bắt gặp … Hii …

Sau nhiều luyện tập, đêm hội diễn cũng đến …

Nó cùng bọn bạn ríu rít chuẩn bị … Nó đã sẵn sàng với chiếc áo dài trắng thướt tha … Giờ G đã điểm … Vào tới nơi, nó sững người khi bác tiểu đoàn trưởng thông báo: đã bố trí 1 chị khác hát thế chỗ nó trong bài song ca. Không cần biết lí do là gì, nó khóc như mưa như gió … Hic … Nghĩ lại cũng thấy mình không nên nhưng trẻ con mà … Bọn bạn đi cùng thi nhau dỗ dành. Có 1 người đứng cạnh cứ lẩm bẩm an ủi gì không rõ, rồi lúc chương trình kết thúc, người đó cùng vài người nữa tình nguyện đưa cả hội ra tới … cổng. Rồi không biết bằng cách nào đó, cả đoàn đi đâu mất, còn 1 mình anh và nó trên con đường tôi tối, hai bên là những búi cây cắt tỉa gọn gàng …

Cái đứa ngày thường nói nhiều là thế mà ấp a ấp úng như ngậm hột thị. Chú … chú … cháu … cháu … một hồi thì biết tên nhau, biết quê nhau. Còn chú thì biết địa chỉ của cháu để viết thư … Kể cũng buồn cười, 2 trường cách nhau nửa cây số, trường anh cách nhà nó 1 cây số. Thế nhưng chẳng dám ra nhà nhau chơi. Nó còn trẻ con mà, lại học trường chuyên chứ, nên quan trọng việc học hành thi cử lắm. Anh dường như cũng biết vậy nên không vội vàng, cứ từ từ khe khẽ bước vào con tim nó.

Hai ‘chú cháu’ cứ thư đi thư lại thôi.

Nhờ thư mà nó biết được tháng này anh đi dã ngoại nhiều lắm, tính ra đi bộ 1 ngày quãng đường dài hàng chục cây số, nhiều lúc “bước đi bằng ý chí chứ không phải bằng đôi chân nát nhừ” (trích lời trong thư của anh). Nhờ thư mà nó biết được tập trận giả giữa đêm khuya anh nằm trúng cái huyệt người ta vừa cải, chưa hết rùng mình thì đã xung phong lên 1 đỉnh đồi đầy đá son, đá răm, gai bụi cào cho rớm máu. Nó chỉ biết nghe và khoái chí kể lại cho mấy đưa bạn thân chứ đâu đã biết xót thương. Anh gửi về cho nó 1 bức ảnh anh ngồi trên đỉnh đồi vắng, nhìn nó với ánh mắt kiên định. Về sau này khi đã biết nhớ anh, nó cũng thường rớm nước mắt khi ngắm anh 1 mình lẻ loi trên ngọn đồi vắng. Lúc đó mới biết nhớ sao là nhớ …

Cũng nhờ thư mà anh biết được điểm thi kì này của nó thật chán, không như mong đợi; biết được chú cún yêu của nó bị hóc xương cá, được nó chôn bên bụi duối cạnh bờ ao; biết được lớp nó thi Bẩy sắc cầu vồng đánh bạt bọn chuyên Toán. Thư là nơi nó luyên thuyên đủ điều tỉ mẩn nhất, vui buồn đủ cả. Còn anh vẫn đóng vai là người anh kiên nhẫn lắng nghe, đôi khi góp 1 vài câu chuyện nhỏ dí dỏm đủ để nó cười rinh rích …

Nhiều lắm, kể ra thì hết đất nhà BĐ mất thôi …

Sau rất nhiều thư và 1 số lần gặp mặt khi 2 trường giao lưu văn nghệ, nó đã dần nhận ra ẩn sau khuôn mặt cương nghị ấy là 1 con người rất đàn ông, rộng lượng, vị tha, chu đáo, trầm tính quá thành ra có phần nhút nhát. Lúc đó nó chỉ biết thinh thích mà không hề biết rằng đó chính là một nửa trong tiềm thức nó vẫn hằng mong có được. Về sau này khi đã đủ lớn khôn hơn, biết nghĩ hơn, nó biết rằng nó chọn anh và bị hút về phía anh trong bao nhiêu năm trời và giữa bao nhiêu con người là vì anh có đầy đủ những đức tính của 1 người cha, người chồng tốt, những đức tính mà bố của nó không có được …

Từ bé đến lớn chị em nó hầu như chỉ nhìn thấy mẹ ở nhà. Một tay mẹ nuôi mấy chị em từ đồng lương thời bao cấp, từ những luống rau tự trồng, từ sọt hàng mẹ đi giao từng cửa hàng kiếm đồng lãi qua ngày đoạn tháng. Những lúc gặp bố đảo qua nhà là những lúc bố có hơi men, cũng là những lúc mấy mẹ con dúm lại …

Nó gắn bó với anh hơn về mặt tinh thần (ít nhất là nó cảm thấy như vậy) vào cái ngày nó nức nở kể với anh qua thư là bố mẹ nó li dị và nhận được thư an ủi của anh. Những tháng ngày buồn đó, anh đã lấp đầy chỗ trống trong trái tim thèm được yêu thương vỗ về của nó. Anh và nó xích lại gần nhau hơn … Nhưng anh vẫn giữ gìn cho nó lắm, không bóng gió ẩn ý, không gieo thương nhớ, vẫn chú chú cháu cháu. Để nó tập trung học cho tốt mà … Đó là năm nó học lớp 11 …

Cuộc đời học viên của anh và học trò của nó cứ trôi đi như thế với nhiều kỉ niệm nho nhỏ đủ để mỉm cười mỗi khi nhớ lại. Cho đến ngày anh tốt nghiệp ra trường, còn nó vừa thi đại học xong, chưa biết kết quả. Nó đưa anh cuốn lưu bút, cuốn lưu bút nó vẫn còn nâng niu đến ngày hôm nay. Anh là người cuối cùng viết vào cuốn lưu bút đó sau đám nhất quỷ nhì ma lớp nó …

Sau bao năm quen nhau cuối cùng anh đã đủ dũng cảm đến chơi nhà nó. Anh rủ một anh bạn thân đi cùng (để có thêm dũng khí đây mà). Nó xin lại cuốn lưu bút anh cầm theo đang để trên bàn, giả vờ mang vào cất đi nhưng thực ra vào buồng đọc ngấu nghiến xem anh viết gì …

Điều nó thực sự không ngờ: anh tỏ tình … Nó không ngờ vì từ trước tới nay nó chưa hề thấy 1 tín hiệu gì phát ra từ phía anh. Nó cũng vậy, cứ hồn nhiên vô tư coi anh như 1 người bạn lớn biết lắng nghe chia sẻ … Thế nên nó đón nhận lời tỏ tình 1 cách … tỉnh bơ, chẳng hồi hộp run rẩy gì cả. Chỉ thấy thú vị … Tèn tén ten … Thế cờ thắng đang về ta … Nó cất quyển sổ rồi tự tin bước ra nhà ngoài …

Quả này ta phải trêu cho … chết. Ta đang thừa thắng nên rất tự tin tán phét. Bên địch cũng rất bản lĩnh, cũng tỉnh bơ tiếp chuyện. Nhưng rõ ràng là anh bạn thân nói nhiều hơn. Còn địch thì cứ … tránh ánh mắt ta … Hii … Cũng dám bộc lộ là đang phấn đấu … xuống chức (từ chú xuống anh đây mà).

Đêm hôm đó nó ngủ ngon mới lạ. Nó không bổi hổi bồi hồi. Vì sao??? Chính nó cũng không hiểu …

Sáng hôm sau, nó đang ngồi bán hàng cho mẹ thì 1 cái đầu ló vào. Anh với nụ cười hiền. Ngồi bên nhau cả buổi sáng mà hai đứa chỉ chuyện trò việc học hành công việc, chuyện nó đi ôn thi ở nhà trọ, chuyện anh thi vấn đáp, nơi anh sẽ đến sau khi ra trường. Vẫn chú cháu nhé … hee … Có lúc anh gọi nó là cô chủ nhỏ (nó từng đóng vai 1 cô chủ quán khi tham gia văn nghệ với các anh). Lạ thay, anh vẫn không hé răng tí gì về những gì anh viết trong lưu bút. Nó cũng có ý chờ nhưng không thấy. Nó cũng không nói gì luôn. Vèo cái đến trưa, nó mời anh ở lại ăn cơm nhưng anh chối ra về, kèm theo lời nhắn nhủ “Tối anh đến đón đi chơi nhé” …

Tối chờ mãi chẳng thấy, nó và 1 đứa bạn rủ nhau đi ăn chè, vừa đi đường vừa cười phe phé … Đường tối vắng nên nó dễ nhận ra bóng anh phóng vèo chiếc xe đạp qua, cũng vừa hay nó và cô bạn đang cười to nên anh cũng nhận ra và ngoái đầu lại. Nhưng vì nhát nên anh không dám dừng lại (sau thì nói là biết lỗi đến muộn, sợ nó đang đi có việc nên không dám dừng lại) mà phóng thẳng 1 mạch về phía nhà nó … Nó rủ cô bạn quay lại nhưng không thấy anh đâu. Hai đứa cứ đứng ở trước của nhà nó chờ, 10 phút sau thấy anh đạp từ đằng xa lại. Té ra anh vừa đi vừa tự trách mình đến muộn (thực ra là do phải đi mượn xe đạp) nên phóng 1 mạch qua nhà nó 2 cây số mới quay về, không nghĩ là nó quay lại chờ. Nó tạm biệt cô bạn rồi ngồi ghé lên sau xe anh …

Anh đi thật chậm … Qua mấy chỗ xóc nó cứ nảy tưng tưng lên. Nó thì cười (thầm) còn anh thì (chắc là) ngượng lắm … Nó nghe thoang thoảng tiếng anh nói đây là lần đầu tiên anh chở bạn gái sau xe đạp nên run … Lạ quá, sao anh lại đưa nó vào con đường dẫn vào học viện. Tới cổng thành lại còn nhấm nháy với vệ binh để đưa cả nó vào bên trong. Rồi thì nó đã hiểu, anh đưa nó tới 1 nơi nó yêu thích, không phải là căn tin của trường mà đại loại là 1 nơi có bán đồ uống. Khung cảnh cực kì thơ mộng. Hoa bằng lăng nở tím ngắt 1 góc trời, những tán cây rủ xuống che từng bộ bàn ghế đá như đồng lõa với các nam thanh nữ tú ngồi quanh đó … Lòng người ngồi đây dịu đi giữa tiết trời hè oi ả Nó cảm kích vô cùng vì anh đã nhớ 1 lần nó nói với anh, cái góc này của trường anh làm ‘mềm’ đi bao nhiêu cái khô khan của lính …

Ngồi bên nhau 1 lúc, anh từ từ nắm tay nó … Nó cũng run nhưng công nhận lấy lại bình tĩnh rất nhanh. Anh đặt tay nó lên tim anh để nó thấy nó đang đập gấp gáp như thế nào … Anh hỏi em nghĩ gì về những gì anh viết trong lưu bút. Nó tỉnh bơ, từ sáng cháu bận nên chưa kịp ngó. Chú viết gì đấy ạ? Nó cứ trêu anh như thế để đỡ run hơn. Một phần cũng là vì nó không biết trả lời thế nào (yêu là thế nào còn lờ mờ lắm), một phần là vì kiêu, chưa YES ngay đâu dù nó rất “kết” anh rồi. Anh nhẹ nhàng năn nỉ: ‘Đừng gọi anh bằng chú nữa, gọi anh bằng anh đi’. Anh cũng kịp bộc bạch với nó rằng: đáng lí anh phải đi xa lắm. Nếu đúng vậy thì anh sẽ chôn vùi tình cảm của mình để 1 mình anh khổ thôi vì nếu nói ra mà anh đi xa không biết ngày trở lại thì khổ và khó xử cho em. Vì anh biết em cũng có tình cảm với anh.

Anh không ép nó trả lời. Cứ cầm tay nó mãi thôi … Thi thoảng anh áp tay nó vào môi anh trìu mến. Chỉ thế thôi … Cuối cùng muồn muộn rồi anh phải đưa nó về. Nó cứ nhớ mãi tiếng anh nói dịu dàng tha thiết với nó “Anh về nhé!” Nó đã được ai khác phái nói với nó như vậy bao giờ đâu. Khi nó viết những dòng này, tiếng anh vẫn còn ngân nga bên tai nó … Lần đầu bao giờ cũng nhớ lâu nhất mà … Anh hẹn chiều mai đón nó đi ăn cơm, khao nó tháng lương sỹ quan đầu tiên, cũng là để chia tay vì ngày kia anh về quê thăm bố mẹ trước khi lên đường nhận nhiệm vụ mới.

Tối bằng lăng đó là 31 tháng 7 năm …

Lần này đúng hẹn ghê. Quán cơm ngay giữa lòng thành phố, gần trường anh. Anh gọi la liệt các món. Hai đứa mời nhau xong, và miếng cơm đầu tiên, xong không đứa nào bảo đứa nào cùng liếc nhau thật nhanh, tủm tỉm, có đứa còn cả hạt cơm dính trên môi, chưa kịp vén hết. Ngượng mà … Đã thằng nào hẹn hò ăn cơm riêng với bạn trai bạn gái bao giờ đâu … May quá đang ăn thì có 2 anh cùng đại đội đi qua, mời nhập cuộc luôn thì không khí mới rôm rả trở lại.

Sau đó, anh đưa nó đi uống nước tại một quán karaoke. Hôm đó nó nhất quyết không hát (bắt đầu biết ỏn ẻn). Anh chọn bài Hạ thương hát tặng nó, giọng anh trầm trầm da diết. Để sau này khi xa anh nhiều, mỗi lần nghe bài này nó lại rơm rớm nước mắt nhớ anh, thương anh … “Hạ ơi, anh xa em mấy mùa phượng rồi, mà lòng ngỡ như mình vừa xa cách ngày hôm qua … Mùa hạ về, vắng anh chắc em sẽ buồn … Anh sẽ trở về khi mùa phượng vĩ đơm hoa cho em vui tuổi ngọc ngà ta bỏ đi nỗi buồn ngày qua …”

Lúc chia tay tại cổng nhà nó, nó lại được nghe tiếng anh dịu dàng “Anh về nhé!” Đêm đó nó đã biết thao thức nghĩ về anh nhiều hơn mọi lần …

Sáng hôm sau nó không ngờ vẫn được gặp anh (chắc nhớ nó đây mà). Anh đến chào mẹ nó trước khi tạm biệt chốn cũ, nơi anh đã gắn bó gần 5 năm trời. Nó và anh chẳng nói được gì. Và một lần nữa anh nói nhỏ chỉ đủ cho nó nghe “Anh đi nhé!” Nó nhìn theo bóng anh xa dần với cái đầu nghênh nghênh, chưa thể ý thức được rằng cuộc đời nó rồi sẽ gắn chặt với người lính ấy …

Sau đó 2, 3 tháng liền nó không nhận được tin anh mặc dù địa chỉ nhà nó anh đã biết. Nhưng nó một phần mải chơi, có nhiều bạn bè, một phần mải vui đỗ đại học, nhập học nên cũng không thấy nhớ nhung nhiều. Tất nhiên, nó vẫn nghĩ về anh với nụ cười trên môi … Nó vô tư lắm, nơi anh đến là HP, có xa xôi gì đâu nên thích là anh có thể lên HN thăm nó được ngay mà.

Cuối tháng 11, khi nó về thăm nhà, chị gái đưa cho nó 1 gói quà tặng sinh nhật của anh trong đó là 1 quyển sổ kẹp theo mấy bức hình anh chụp ở HP, tuy chững chạc hơn nhưng vẫn còn nét thư sinh. Đằng sau bức ảnh nó thích nhất, anh viết “Thương tặng em!” Anh viết cho nó vài dòng ở trang đầu tiên. Nó hiểu rằng anh phải cấp tốc với công việc mới nên không ra HN thăm nó được, chỉ kịp ghé thăm gia đình 1 chút rồi phải đi ngay. Khi đến nơi anh sẽ liên lạc … “Anh luôn và mãi yêu em”. Chị gái kể hôm đó tiết trời se lạnh, anh mặc cái áo cộc phong phanh, nhìn buồn buồn thương lắm … Nó viết đến đây còn ngân ngấn nước mắt đây này, bởi đây chỉ là bắt đầu của bao buồn, đau và hạnh phúc sau này ….

(Tạm khép lại Chương 1 …)

Nhật kí ngày con chào đời

Sắp già rồi nên lẩn thẩn hay sao í, tự dưng lại thích viết nhật kí, hệt như những ngày “trẻ ranh”. Nhìn con gái cao vổng, líu lo, nhảy nhót quanh nhà lại nhớ lại những ngày “mang nặng đẻ đau”. Bụng bảo dạ phải đi viết lại kẻo sau lại quên thì không có gì để kể lại cho “nó”. Thế là mẹ cùng với bố ôn lại từng sự việc hôm đó, cái ngày gọi là ngày “khai hoa nở nhụy”. Từng chuyện, từng chuyện một lần lượt hiện ra dưới “ngòi bút”. Tất cả tóm gọn lại dưới 1 đoản văn tựa đề

NHẬT KÝ NGÀY CON CHÀO ĐỜI

Tặng con gái yêu Nguyễn Ngọc Uyên My (lúc này 2.5T)

Thứ hai ngày 21/09/2009

Theo máy siêu âm dự đoán thì con gái mẹ còn 2 tuần nữa là chào đời. Thế nên mẹ ung dung ăn, ngủ, nghỉ, chơi. Mặc dù đi lại ục ịch nhưng mẹ rất thoải mái, tự tin chờ đợi con gái đến với bố mẹ. Mọi thứ đã sẵn sàng. Mọi chỉ số đều tốt.

6h sáng

Bố rời nhà đi làm bình thường, như mọi ngày. Nhưng thời tiết lại không bình thường chút nào. Toàn Hà Nội mưa to gió lớn, giống như một trận bão cuối mùa. Mẹ dậy sớm hơn cả bố, loay hoay bật TV tìm xem những kênh vui nhộn cho con gái trong bụng được cười cùng mẹ. Cuối cùng thì mẹ cũng lười nhác rời khỏi giường đi ăn sáng rồi mới đi đánh răng 😀

10h sáng

Gì thế này? Có cái gì đó là lạ. Một cục nhầy như nút cổ chai, đặc đặc, dai dai, hồng hồng. Nhầy ra, nhầy ra rồi. Theo “sách” thì đây chính là mốc đầu tiên báo hiệu ngày khai hoa nở nhụy; hiểu nôm na như là then đã bật, sẵn sàng cho cửa mở, đón con gái ra với thế giới bên ngoài.

Ngoài trời gió rít ào ào. Ở nhà một mình nhưng mẹ không hề lúng túng bởi mọi thứ đã được mẹ chuẩn bị sẵn sàng từ nhiều nhiều tuần trước.

– Một giỏ đồ bao gồm những thứ cần thiết cho cả mẹ và con ở bệnh viện. Mẹ thậm chí còn đánh máy một danh sách tất cả những thứ trong giỏ phòng khi người khác mang giỏ tới giúp mẹ cũng có thể kiểm tra xem có thiểu thứ gì không.

– Một clear bag trong đó có tất cả các thông tin từ lần khám + siêu âm đầu tiên cho tới lần gần đây nhất + hồ sơ đi đẻ đã làm sẵn.

Mẹ nhẹ nhàng xoa tay vào bụng, thầm thì với con: Con gái mẹ từ từ nhé. Để mẹ con mình có thể tới viện một cách an toàn. Ngoài trời gió đã ngớt. Mưa nhẹ hạt, gần như đã tạnh. Mát dịu. Mẹ alo cho bố thông báo tình hình, cầm theo tập hồ sơ, ví tiền rồi ung dung cưỡi con Scoopy tới viện (về vụ này mẹ bị bố mắng mãi hihi … Chắc cậy viện ở gần nhà)

Bác sĩ khám xong tuyên bố: Mở 5 phân rồi, nội trong hôm nay là đẻ. Nhập viện. Ơ … Nhanh thế à? Em có thấy đau gì đâu? Không ở gì hết … Muốn đẻ rơi thì cứ về nhà … Vâng ạ … Rồi lúi ríu đi làm thủ tục nhận phòng. Sướng thế, phòng nằm thông với phòng đẻ, wc khép kín. Tiện lợi vô cùng. Một lúc sau bố có mặt. Mẹ dặn bố về mang giỏ đồ tới + mua gì cho hai mẹ con ăn. Bố cuống lên, chạy như ríu hai chân vào nhau, làm như mẹ đẻ tới nơi 😀

12h trưa

Vẫn chưa thấy đau gì cả. Bố mang 2 suất gà 36 vào. Mẹ vẫn chén ngon lành lấy sức đón con. Ăn xong bố lại “bay” về lau dọn nhà thật sạch + lắp bộ chăn ga gối thơm phức mùi nắng vào cũi cho con. Các bà đến trông mấy bà đẻ bên cạnh bảo “Mẹ mày xoay bố mày như chong chóng” 😀 Nghe có vẻ “tiêu cực”, nhưng thực ra mẹ chỉ nhìn thấy mắt bố ánh lên niềm vui chờ đợi, xen lẫn lo âu, tự nguyện “xoay” quanh hai mẹ con.

3h chiều

Vẫn chẳng thấy gì. Liếc thấy mẹ bên cạnh rên đau mà … thèm. Bố vào “báo cáo” mọi thứ đã thơm tho sạch sẽ. Bà ngoại đến đang trông nhà rồi. Bà nội ở xa hơn ngày mai có mặt.

Chiều muộn

Bắt đầu có những cơn đau nhâm nhẩm. Bố dắt mẹ đi dạo quanh viện, cho dễ đẻ. Bác sĩ bảo thế. Vừa đi mẹ vừa kể bố nghe các bà bảo ai nằm cái giường mẹ đang nằm đều đẻ vừa nhanh vừa dễ, mà toàn đẻ thường, không phải mổ. Hôm trước hôm sau về luôn. Thể nào nhà mình cũng thế.

Tối

Bác sĩ đưa cho thuốc thụt, dặn thụt sạch sẽ. Dạ em thụt 2 lần rồi, sạch lắm rồi. Cô này nhanh nhẹn thế này thể nào hôm nay cũng đẻ trước cô kia. Lúc nào thấy cơn đau dồn dập thì gọi chị, chị ở phòng bên này nhé. Vâng ạ. Hic … Bố mẹ cũng đang mong thế lắm con gái ạ.  Bố nằm cạnh mẹ, nhích ra tận ngoài nhường chỗ cho hai mẹ con. Mẹ đau hơn lúc chiều

Nửa đêm

11h, các cơn đau dần dữ dội hơn, như có ai thúc vào bụng dưới. Đau một lúc rồi ngưng rồi lại đau. Mặc dù chưa có cơn dồn dập nhưng mẹ, vốn chịu đau kém, đã vội giục bố gọi bác sĩ. Sau các thủ tục khám xét, bác sĩ dạy mẹ cách thở, cách rặn. Khoảng 11h30 các cơn đau bắt đầu đến dồn dập. Bác sĩ không cho mẹ nằm mà bắt đứng theo tư thế hai tay bám vào bàn đẻ, mông chổng ra phía ngoài. Có những lúc cơn đau làm hai chân mẹ run rẩy như muốn khuỵu xuống, ríu vào với nhau. 12h bác sĩ cho mẹ lên bàn nằm, bắt đầu rặn bài bản theo hướng dẫn. Chẳng hiểu sao đầu con cứ thò ra rồi thụt vào như đánh đố. Lúc đó bác sĩ mới chẩn đoán là tràng hoa quấn cổ và giải thích rằng con lâu ra như vậy là vì tràng hoa đó căng lên tạo lực lôi con lại (vậy mà không một lần nào siêu âm phát hiện ra, kể cả Bs. TDC danh tiếng). Mỗi lần rặn là một lần mẹ mất thêm một tí sức. Là thêm một lần mồ hôi mẹ túa ra. Là thêm một lần đau như xé. Là thêm một lần lòng mẹ thắt lại lo lắng không biết con gái trong đó có sao không. Rặn đúng cách rồi. Biết lấy hơi rồi. Mở rồi. Vừa mới rạch rồi. Con vẫn chưa ra. Mẹ gần như kiệt sức. Thoảng nghe tiếng bs “Cố lên em. Một lần này nữa thôi. Lấy hơi dài nào.” Mẹ hít sâu, rồi dồn sức thêm một lần nữa. Ưgggggggggggggggg … Nhẹ bẫng … Oe oe oe (không cần ai vỗ) … Úi giời, tráng hoa quấn cổ 2 vòng. Vậy là sau cuộc vật lộn gần 2 tiếng đồng hồ, con gái mẹ đã về với bố mẹ. Mẹ nhìn bóng con lờ mờ loang loáng qua ánh mắt ướt nhòe.

Lúc đó là 1h40 sáng sớm thứ 3 22/09/2009 (âm lịch là 04/8/2009)

Mẹ mệt quá nằm thiếp đi. Bs vẫn tiếp tục nhiệm vụ “khâu vá”. 5 mũi. Hic … Te tua … May về sau này bố động viên là thế nào bố cũng yêu 🙂

Cô y tá đặt con lên cân, 3.2kg, rồi mặc cho con bộ tã lót mẹ đã gửi vào từ đầu. Mẹ để ý thấy sát chỗ cô đặt con là cái đèn sưởi. Có lẽ để đảm bảo con vẫn cảm nhận được sự ấm áp như những ngày con được bao bọc trong môi trường vừa êm vừa ấm 37 độ. Cô y tá nói con gái rất sạch sẽ, không có mốc trắng, không có cứt trâu. Mẹ mỉm cười nhớ lại mỗi ngày đã chịu khó uống 1, 2 quả dừa xiêm như thế nào.

Rồi con được đưa ra với bố luôn. Mẹ vẫn phải nằm cho đến khi tiếp hết chai nước.

Nói về bố, cả quãng thời gian mẹ vào phòng đẻ là cả quãng thời gian bố hồi hộp, lo lắng đứng ngồi không yên, cứ đi đi lại lại ngoài hành lang. Thi thoảng cứ lấp ló ngoài cửa rồi lại sốt ruột nhòm qua khe cửa. Lúc mẹ đang đau mướt mồ hôi, cô y tá hô mang nước cam vào tiếp sức cho mẹ thì mừng lắm vì được liếc hai mẹ con một cái cho yên tâm. Khi mẹ được ra với hai bố con thì thấy con đang nhắm mắt ngủ ngon lành, đầu nghiêng một bên. Bố đặt mẹ nằm cạnh con rồi quay sang ngắm con âu yếm, thủ thỉ với mẹ “Đúng cái tai này là của anh rồi” 🙂

Bố là người trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc qua lời nói, hôm í còn “tâm sự” với mẹ Lúc nghe tiếng con khóc anh trào nước mắt. Mẹ nghe cũng rơm rớm nước mắt theo bởi mẹ hiểu ý nghĩa những giọt nước mắt đó của bố. Thế là bố mẹ đã có con sau 4 năm mong đợi. Thế là mẹ đã vượt cạn an toàn. Thế là con đã về với bố mẹ, vẹn nguyên và khỏe mạnh. Thế là bố mẹ đã được làm BỐ MẸ.

Mặc dù mẹ đang rất đau, không thể xoay người nhưng vẫn cùng với bố cố gắng cho con hứng những giọt sữa đầu tiên của mẹ. Con gái phàm ăn trong giấc ngủ vội vàng mở chiếc miệng nhỏ xíu ra. Con ngậm lệch nên tiếng choạp choạp vang khắc phòng. Mọi người đang ngủ ai cũng tỉnh giấc phì cười sao bé tí phàm ăn thế. Trong 2 ngày đầu tiên sữa mẹ chưa về, con gái ăn hết cả một hộp sữa non mama, cách mấy tiếng con lại uống veo 1 gói nhỏ pha với 30ml sữa ấm.

Ngày 22/09/2009

Con gái ngủ nhiều và ngủ rất say. Bác sĩ dặn lúc ngủ cứ để đầu con nghiêng một bên cho rớt dãi nếu có còn còn chảy ra. Bố mẹ chưa có kinh nghiệm nên không kiểm tra kĩ bên dưới. Sáng hôm sau lật lên thì 1 bên tai của con bị gập đôi, tím cả vào. Mẹ xót xa nhưng các bà bảo để mấy ngày là hết (Quả thực mẹ cứ lo xa, khi con 3, 4 tháng tuổi, vết gập còn mờ mờ nhưng khi 1T là hết hẳn 🙂 )

Chiều hôm đó các cô y tá tắm cho con lần đầu tiên. Con gái thơm tho sạch sẽ, nhìn càng đáng yêu. Các bà các cô cùng phòng ai cũng khen con gái xinh, mới lọt lòng nhìn đã xinh thế, nét nào ra nét í. Có bà (ở quê lên đưa con gái đi đẻ) còn bảo, bố mẹ chuẩn bị nuôi … chó dữ hihi … Tối mẹ V. vào thăm con. Lúc đó mới biết ngày con chào đời cũng là sinh nhật mẹ V. Vừa là đầu tháng, vừa là thăm gái đẻ mà mẹ V không kiêng cữ gì cả (về sau nghe kể lại tháng đó mẹ V còn làm ăn phất lắm, hợp vía con gái hay sao í :D). Vừa bế mẹ V vừa nựng con gái có đôi môi đỏ mọng giống Angelina Jolie hihi …

Người vui nhất và cũng vất vả nhất chính là bố. Bố xoay như chong chóng quanh hai mẹ con. Chăm cho mẹ ăn. Bế mẹ đi vệ sinh. Làm thủ tục với bệnh viện. Về xem bà chuẩn bị ở nhà thế nào. Và bận nhất là … ngắm con. Bố không hề ngượng ngịu khi nựng con, nét mặt bố mềm lại, ánh mắt dịu dàng.  Bố cứ tủm tỉm cười suốt vì ai ai cũng khen con gái xinh, giống hệt … bố. 🙂

Trong những ngày tháng tiếp theo nữa, bố cũng là người vất vả nhất, yêu thương con nhất. Mẹ sẽ giành thời gian kể lại những câu chuyện nho nhỏ cho con nghe sau. Trong post này mẹ chỉ ghi lại chi tiết cảm xúc của ngày con chào đời. Để về sau này khi con đọc lại, con biết được để có con trên đời bố mẹ đã có những trải nghiệm như thế nào. Cho con biết trân quý sự tồn tại, hiện diện của mình. Cho con biết nâng niu từng phút giây con được ở bên bố mẹ, bên những người yêu con hơn cả yêu bản thân mình.

Đặt tên cho con

Lúc đầu mẹ thích con gái tên là Bảo Khánh. Bố bảo giống tên con trai hơn. Mẹ lại thích tên Mai Khanh, sau đọc Hồng Lâu Mộng thấy có cô tên là Khả Khanh đẹp người nhưng yểu mệnh, thế là stop. Hay là Bảo Khanh??? Bố vẫn lắc đầu. Hạ Vi nhé!!! Vẫn lắc đầu (anh không thích tên con chữ cái V đứng đầu, như anh đi thi toàn chờ đợi mỏi mòn, đến lượt vào vấn đáp thì thầy cũng mệt, trò cũng mệt => điểm k cao). Mẹ vẫn không nản, bèn dùng chiến thuật làm như vô tình liệt kê mấy cái tên mẹ thích, bố chọn luôn 1 tên. Tên con là do bố đặt đó nhe hi hi …

Tên con gái mẹ ai cũng bảo điệu và nữ tính. Và giỏi, mạnh khỏe nữa nha con …