Đường từ nhà tới trường

Viết khi con 2 tuổi 2 tháng

Con đường từ nhà tới trường mầm non Việt Pháp – nơi con gái mẹ đã gắn bó được hơn một năm, kể từ lúc con tròn 12 tháng tuổi – dài khoảng 1,5km nếu đi tắt. Mẹ đưa con gái tới trường bằng xe máy thì mất khoảng 5 phút. Mỗi ngày 5 phút đi, 5 phút về thôi mà mẹ và con gái đã có bao kỉ niệm trên quãng đường ngắn đó trong hơn một năm vừa qua. Sao lại đáng nhớ đến vậy?

Bởi đó là nơi chứng kiến đôi chân của con gái mẹ cứng cáp dần. Lúc đầu chưa biết đi thì phải ngồi địu, như một con khỉ bám trước ngực mẹ :D. Sau bắt đầu biết đi (14-15 tháng) thì chuyển ra ngồi đằng sau nhưng mẹ vẫn “buộc” vào với mẹ bằng một cái đai chuyên dụng. Khi con bắt đầu đi vững và chạy được (19-20 tháng) thì tự động leo lên đứng ở khoảng trống chỗ để chân của mẹ. Lần đầu “phát hiện” ra chỗ đứng đó con rất phấn khích. Và kể từ đó cứ đòi ở đằng trước.:D Giờ thì tay chân dài hơn nên có lúc hứng chí thì đòi ngồi, hai tay để đằng trước như đang lái xe cùng mẹ.

Đó là nơi con gái mẹ có những tiếp xúc ban đầu với thế giới tự nhiên. Trên con đường tắt xuyên qua một cánh đồng nhỏ, con được nhìn tận mắt cây chuối, giàn mướp, hoa cúc dại, cây đu đủ. Ra tới đường chính, con biết được đây là cây bằng lăng, hai bên hồ là hai hàng liễu rủ, dọc đường đôi chỗ siêu thị là hàng phượng vĩ. Mẹ giúp con phân biệt một quả chuối với một nải chuối và một buồng chuối. Mẹ chỉ cho con thấy quả mướp sát bờ rào hôm nay to hơn hôm qua. Mẹ thường xuyên nghe con reo lên “Mẹ ơi, con bươm bướm”, “Mẹ ơi, con chuồn chuồn”, “Mẹ ơi con vâu (gâu)” khi con nhìn thấy những chú bướm rập rờn bên những khóm hoa dại, những chú chuồn chuồn lượn lên lượn xuống, hay chú chó của nhà bác nông dân ở tại đó trông vườn tược. Tóm lại, có hình ảnh trực quan sinh động nên con gái nắm bắt rất nhanh.

Đó cũng là nơi con có những bài học thêm về màu sắc. Dù đã được xem rất nhiều đĩa nhiều sách về màu sắc, những “bài học” đầu tiên với màu sắc của tự nhiên của con vẫn vô cùng thú vị và bổ ích. Bất cứ khi nào có thể mẹ đều lồng màu sắc vào câu chuyện của hai mẹ con. Bông cúc dại màu trắng. Lá cây màu xanh. Hoa phượng màu đỏ. Hoa bằng lăng màu tím. Hoa điệp vàng. Hoa dâm bụt màu hồng. Mẹ không ngại dừng hẳn xe lại chỉ cho con thấy tận nơi bông cúc dại màu trắng nhưng nhụy ở giữa là màu vàng, rồi hoa dâm bụt có cả hoa màu đỏ nữa, lá xanh non có màu sáng hơn lá già. Mẹ cũng không ngại dừng lại trước một cây hoa mộc cổ thụ tỏa hương thơm ngào ngạt, ngặt 1 nhánh hoa nhỏ xíu lấm tấm trắng cho con tận hưởng hương thơm dịu ngọt của hoa. Mẹ thấy rằng cuộc sống dù bận rộn đến mấy thì 1, 2 phút dừng lại thế này giá trị hơn nhiều giờ làm việc, làm dịu đi những căng thẳng, lo toan và có thể là bực tức cho mẹ đồng thời làm thơm ngát thêm tâm hồn trong sáng của con.

Đó còn là nơi con học về phương tiện giao thông. Con gái rất tò mò và ham hiểu biết. Hễ nhìn thấy chiếc xe nào lạ lạ là hỏi “Xe gì đây hả mẹ”. Xe đạp, xe máy thì quá quen thuộc rồi, nhưng xe ô tô thì có nhiều loại với nhiều màu sắc, kích cỡ khác nhau nên con rất hay hỏi. Thế nên giờ con đã biết phân biệt xe 4 chỗ, xe 7 chỗ, xe 12 chỗ, xe taxi, xe buýt, xe khách, xe tải nhỏ, xe tải lớn, xe chở rác, xe cứu hỏa, xe lu, máy xúc, xe container… Tàu hỏa, tàu thủy, thuyền và máy bay thì ít có dịp để nhìn thấy và hỏi hơn, nhưng hễ nhìn thấy thì con đều hỏi và đều nhớ lâu. Nhiều lúc mẹ biết con hỏi để “khẳng định” nên mẹ hỏi lại con “Theo con là (xe) gì?” thì con đều trả lời đúng.

Đó là nơi con học về phương hướng. Mẹ dạy con tay nào là tay phải, tay nào là tay trái trước. Khi đi đến ngã tư, mẹ hỏi, giờ mẹ rẽ phải thì rẽ bên nào. Đến chỗ khác mẹ hỏi, “Giờ mẹ đi thẳng thì đi hướng nào?” và yêu cầu con dùng tay để chỉ. Cứ thế quãng đường ngắn ngủi qua 5, 6 ngã ba ngã tư với 6, 7 lần rẽ là nơi con ôn đi ôn lại những khái niệm hướng cơ bản đó.

Đồng thời cũng chính là nơi mẹ tận dụng quãng thời gian ngắn ngủi dạy con học nói. Từ việc ngọng ngịu nói tên từng loại cỏ cây hoa lá (từ đơn), con đã nói được những câu dài hơn. Có một lần “hồi” con 20 tháng tuổi, khi đón con từ lớp về, bố tủm tỉm (sung sướng?) kể với mẹ, “Hôm nay đi qua hồ, UM nói “Bố ơi, liễu dụ (rủ) ven hồ” 😀 Bố ngạc nhiên hết sức khi thấy con gái đã biết “tả cảnh”. Còn mẹ thì cứ cười bí hiểm bởi mẹ hiểu đó chính là kết quả của việc con “học lỏm”. Hầu như hôm nào đưa con đi qua rặng liễu mềm rủ phất phơ trước gió, mẹ cũng chỉ cho con thấy rồi nói “Hàng liễu rủ ven hồ”, rồi lại nhắc lại.

Buồn cười nhất, đó còn là nơi con nhặt một số “tiếng lóng” của mẹ. Cũng lại là bố phát hiện trong một lần đón con về. Khi đi qua một chỗ rất xóc (3 năm nay vẫn vậy, lổn nhổn gạch đá, khoảng 10m thôi), cả bố và con nảy lên nảy xuống, con thốt lên “Xóc dã man!” :)) Bố “sững sờ” rồi chỉ biết cười về kể với mẹ. Mẹ không dám “khoe” là nhiều lần xóc quá, đến nỗi UM tuột khỏi chỗ ngồi, mẹ buột mồm nói mà không ý thức rằng con đã lắng nghe và ghi nhớ.

Đó là nơi con học hát. Nhiều lúc cao hứng mẹ cất giọng hát những bài hát hợp tình hợp cảnh. “Chiều chiều đi trên con đường này. Hoa điệp vàng rụng dưới chân tôi …” “Hình như trong từng tia nắng có nét tinh nghịch bạn trai. Hình như trong từng hạt mưa có nụ cười duyên bạn gái …” “Ngày đầu tiên đi học em nước mắt nhạt nhòa …” Mỗi lần như vậy con gái lại ngọng ngịu “Mẹ hát. Mẹ hát.” Mẹ lại trả lời dịu dàng, “Ừ, mẹ hát cho con gái mẹ nghe”. Con cứ nghe và ngấm dần, có lúc lại “thể hiện” lại với bố. Có hôm mẹ nghe lỏm được con hát cho bố nghe “Hình như trong từng tia nắng …” 🙂

Đó cũng là nơi con học ca dao tục ngữ. Có hôm nhìn thấy con cóc, mẹ lại dạy con “Con cóc là cậu ông trời. Ai mà đánh cóc là trời đánh cho”. Mẹ nói từng cụm rồi yêu cầu con nhắc lại. Nhìn thấy quả bí ngô là con nói luôn “Bí ngô là cô đậu nành”. Hoặc “Chuồn chuồn bay thấp thì mưa …” Hễ nhìn thấy con/cái/vật gì có thể lồng được vào các bài văn vần ngắn gọn mẹ đều đọc to lên rồi đọc chậm lại cho con nhắc theo. Mẹ tin rằng một lúc nào đó những câu ca dao tục ngữ sẽ ngấm vào con gái mẹ.

Đó, quãng đường ngắn hơn 1km nhưng là một nguồn vô tận để con cái mẹ học mọi điều sơ khai về cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Cho dù bận đến mấy mẹ cũng không tiếc thời gian bỏ ra trên quãng đường đó dù đôi lúc có phải đi thật chậm hoặc dừng hẳn lại. Hai mẹ con luôn ríu rít trên quãng đường đó với tiếng cười trong trẻo, tiếng nói ngọng ngịu của con. Mỗi lần như vậy mẹ lại tự hỏi, “Cuộc sống hối hả bon chen để làm gì???”

Advertisements

2 comments on “Đường từ nhà tới trường

  1. Câu chuyện giản dị nhưng tuyệt vời lắm cô ơi. Em vừa đọc vừa cười một mình, bé Uyên My đáng yêu quá í, dễ thương quá í. Càng đọc em càng thấy thật ý nghĩa biết bao. Đến những dòng cuối em còn thấy mắt mình ướt nhòe. Làm mẹ thật hạnh phúc quá cô nhỉ? Đọc những tâm sự của cô, em thấy trong đó như có cả hình ảnh mẹ em nữa. Mẹ em cũng yêu thương em, dạy em những điều như cô dạy bé My vậy. Cả em và bé đều thật may mắn hì hì Em cũng ước sau này có thể trở thành mẹ giống cô, giống mẹ em :”>

    • Cảm ơn em, Liti. Làm mẹ thích lắm em à. Học giỏi, ra trường, trưởng thành và sớm đạt được mong ước giản dị của mình nhé!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s